Truyện tấm cám pha boom online nè!!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Truyện tấm cám pha boom online nè!!

Bài gửi by tuthan_thuctu4444 on Sun Apr 26, 2009 12:54 pm

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, trong một gia đình nọ, có hai người con gái cùng cha khác mẹ. Tấm là con của bà vợ cả, Cám là con của bà vợ lẽ. Người cha và mẹ Tấm đã mất, nên Tấm phải ở cùng với dì ghẻ là mẹ của Cám...

Hàng ngày, những lời đay nghiến, chửi bới Tấm xảy ra như cơm bữa, cho dù gì ghẻ đã đôi lần bị phê bình trước tổ dân phố vì vi phạm nếp sống văn minh gia đình văn hoá. Tấm làm việc quần quật cả ngày trong khi Cám suốt ngày rong chơi bắt bướm.

Một ngày nọ, dì ghẻ bỗng thèm ăn tép xào khế. Bà liền gọi hai cô đến và rằng: “Hai con! Hai con hãy ra ngoài ao tắm rửa giặt giũ cho sạch, cho thơm. Nhân tiện lúc đi ngang qua đồng bắt cho mẹ ít tép. Đứa nào bắt được nhiều tép về đây thì ta thưởng cho bộ tiểu thư với 25 kim” .

Hai cô vâng lời mẹ và chạy đi. Tấm chăm lam, chăm làm. Cô nhảy ào xuống đồng. Với bàn tay nhanh nhẹn vì chuyên chơi map doanh trại, chẳng mấy chốc Tấm đã kiếm đầy giỏ cá. Còn Cám, vì chỉ biết chơi map kim tự tháp, lại gà nên đành bó tay nhìn Tấm mà khóc ròng...


[b]Bỗng nhiên Cám nảy ra 1 ý, cô nói: "Chị Tấm ơi chị Tấm, đầu chị toàn gàu thôi, lấy Clear của em mà xài nè!". Trong lúc Tấm loay hoay gội đầu, Cám lén trút giỏ cá của chị sang giỏ mình rùi chạy về nhận thưởng. Gội đầu xong, bé Tấm lên bờ thấy mất sạch cá, tủi thân Tấm òa khóc. Bỗng 1 ông già hiện ra...[/b]

Sau khi nghe Tấm kể lại mọi chuyện, ông Bụt mới cho Tấm con cá Bống này và dặn, mỗi khi cho Bống ăn cơm, hãy nhớ gọi: “Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.”, con Bống này vốn hám tiền nên phải gọi thế mới chịu lên
Kể từ ngày đó, mỗi lần sau bữa ăn, Tấm đều lén trút một bát cơm nóng hổi vào trong yếm và nhảy tưng tưng(vì nóng) ra ngoài giếng để cho Bống. Thế là sau 1 thời gian, Tấm gầy đi rất nhanh, điều đó là mụ dì ghẻ nghi ngờ. Một hôm, mụ và Cám đi theo rình Tám và phát hiện ra


Ngay sáng hôm sau, mụ dì ghẻ dựng đầu Tấm dậy: “Con ơi con ơi. Đi chăn trâu phải chăn đồng xa. Chớ chăn đồng gần, làng bắt mất trâu”. Tấm đang buồn ngủ vì hôm wa cày Phong Thần tới khuya nhưng cũng đành đi (vừa đi vừa chửi rủa trong miệng).
Tối đến, như thường ngày, Tấm lại mang cơm ra cho Bống ăn...
“Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.”
Người ta nghe Tấm gọi mãi, gọi mãi. Và rồi tiếng Tấm rú vang khi chỉ thấy một cục máu nổi lên mặt nước. Tấm oà khóc. Kẻ nào đã hãm hại Bống? Kẻ nào đã đang tâm làm việc này? Và thế là tối hôm đó, cả làng lại một lần nữa phải nghe chửi.
Bụt lại hiện lên và hỏi: “Vì sao con chửi?”. Sau khi nghe Tấm kể lại sự tình, Bụt mới bảo Tấm nhờ Gà đào giúp xương bống bỏ vào lọ đem chôn dưới 4 chân giường...


Ít lâu sau, nhà vua mở hội. Mọi người dân trong kinh thành đều được mời tới dự bữa tiệc do vua chiêu đãi. Mẹ con Cám nghe tin dậy từ sáng sớm, chuẩn bị những bộ váy đẹp nhất, những đôi hài đẹp nhất, và đặc biệt là bỏ qua thói quen ăn sáng hàng ngày. Tấm cũng muốn đi lắm. Gì thì gì, ăn uống free, không đi cũng phí. Nhưng dì ghẻ lại không đồng ý. Bà nghĩ ra kế. Bà lấy ra một đống nào là giày, bóng, bình nước,... ra bắt Tấm dọn dẹp sạch sẽ.
Mẹ con Cám đi rồi, Tấm bắt tay ngay vào công việc. Nhưng nhặt mãi, nhặt mãi mà vẫn không hết, Tấm lại khóc.
Bụt hiện lên và hỏi: “Làm sao con khóc?”, và rồi khi biết rõ câu chuyện, Bụt mới cười mà rằng: “Xời, tưởng gì, chuyện nhỏ. Ta sẽ có cách giúp con”.


Trong chốc lát, mọi việc đã xong xuôi. Tấm hớn hở vì sắp được đi trảy hội. Nhưng khi nhìn mình trong gương, Tấm lại khóc. Bộ váy yếm duy nhất dì ghẻ cho cô mặc từ ngày này qua ngày khác, từ mùa đông sang mùa hè, giờ chẳng khác gì bikini hai mảnh. Và đôi guốc cao gót, giờ trông y hệt đôi guốc mộc. Tấm khóc to lắm. Một phần vì cô tủi, và phần nhiều cốt để cho Bụt nghe thấy. Bụt nghe thấy đành ngậm ngùi vét sạch túi mua cho Tấm một bộ đồ vài trăm xu. Sau vụ đó, Bụt lặn đâu mất tăm, nghe nói phải è cổ làm thêm trả nợ vì chi tiêu quá lố

Tấm đóng bộ gọn gàng, nhảy lên lưng ngựa và phi thẳng đến nơi trảy hội. Lúc đi ngang qua cầu, tung tấy ngúng nguẩy thế nào, Tấm rơi một chiếc giày xuống hồ trúng ngay đầu vị vua trẻ đang ngồi câu cá ở dưới đó. Vua định ngóc đầu lên chửi với theo thì bỗng nhìn thấy 1 kiều nữ cưỡi Mio chạy wa nên câm như hến . Tấm sợ rằng sẽ đến muộn giờ trẩy hội nên Tấm mặc kệ và không quên dặn vị Vua trẻ đó giũ giày hộ nảng, nhảy lên xe và tiếp tục nhấn ga...

Đến nơi, đúng lúc nhà vua đang mở cuộc thi kén vợ. Ai ướm vừa chiếc giày mà vua mang ra, người đó sẽ là vợ của vua. Điều lệ cực kỳ đơn giản, dễ chơi, dễ trúng thưởng nên ai cũng muốn thử vận may, trong đó có cả mẹ con nhà Cám. Vậy mà lạ thay, chẳng ai ướm vừa. Người ít nhất cũng rộng ngót một size.

Tấm len lỏi chen vào. Cô nhận ngay ra giày của mình. Làm sao mà không nhận ra chiếc giày quá khổ. Tấm ngạc nhiên lắm. Tấm bèn xin ướm thử và vừa khít. Nàng trở thành vợ của nhà vua từ đó.

Còn Tiếp.... hê hê
avatar
tuthan_thuctu4444
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 131
Điểm thành tích : 366
Reputation : 1
Join date : 07/03/2009
Age : 22
Đến từ : Âm tà địa phủ

Xem lý lịch thành viên http://thcsdieutri.co.cc

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện tấm cám pha boom online nè!!

Bài gửi by tuthan_thuctu4444 on Sun Apr 26, 2009 5:24 pm

Thấm thoắt đã đến ngày giỗ bố, Tấm xin phép vua cho nàng trở về nhà. Vừa đến nơi, Tấm đã bị dì ghẻ bắt trèo cau hái quả. Nàng bực mình lắm. Dù gì thì cũng đường đường là chánh cung hoàng hậu, vậy mà phải trèo cây cau. Nhưng rồi nghĩ đến nghĩa vụ làm con, nàng làu bàu vài câu rồi nghe theo lời của mẹ ghẻ, trèo lên cây và không quên cắp nách đôi giày đã đi vào lịch sử.

Lại nói về mẹ con Cám, khi thấy Tấm đã ở chót vót trên ngọn cây, cả hai liền cầm rìu chạy ra mà mắm môi mắm lợi chặt gốc. Cây đổ ụp xuống ao khiến Tấm rơi xuống nước. Cho chắc ăn, mẹ con Cám gí điện xuống nước cho Tấm chết hẳn. Báo hại mấy trai làng đang tắm cách đó không xa cũng bị một phen điện giật. Thấy Tấm đã chết hẳn, Cám mới lấy quần áo của Tấm và mặc vào người rồi đi thẳng vào cung.


Tấm chết đi hoá thành chim vàng anh...


Nàng muốn bay vào cung lắm. Nàng muốn được nhìn thấy nhà vua hàng ngày. Nhưng nàng không dám. Không chỉ riêng nàng, tất cả loài chim trong vùng chỉ nghe đến tên nhà vua là đều bay mất dép. Chả là nhà vua đang tập bắn chim. Con vật xấu số nhất bị vua bắn chết mới chỉ cách đây mấy ngày bằng cả một băng AK. Nàng chỉ dám đến bên vua mỗi khi đêm về và hót cho vua nghe những điệu nhạc mà chính nàng cũng không thể hót lại được lần thứ hai. Thấy con chim lạ cứ quấn quít bên mình, một hôm vua hỏi: "Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào ống quần". Nghe vậy, vàng anh bay vào ngay, và suýt chết ngạt trong đó...

Từ ngày có vàng anh, nhà vua quên cả Cám mỗi khi đêm về khiến Cám tức lắm. Nó bèn sai quân lính bắt chim, vặt sạch lông vứt ra vườn. Từ đám lông ấy mọc ra cây xoan đào. Vua thấy đẹp, bỏ chơi chim chuyển sang chơi cây. Hàng ngày vua ra vườn tâm sự cùng cây, khi hứng lên có thể giải quyết nỗi buồn ngay tại gốc cây.

Cám tức mình lại sai chặt sạch cây trong vườn và lấy gỗ đóng thành khung cửi. Niềm vui chẳng trọn vẹn. Hôm sau súyt nữa thì Cám bị truy tố vì tội lâm tặc.(May nhờ có vua lo lót phong bì nên thoát)
Khung cửi hàng ngày phát ra tiếng kêu: "Kẽo cà kẽo kẹt, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt cho". Điên tiết, Cám đốt thành tro và đem rải ra đường. Từ đám tro ấy lại mọc lên cây thị, và chỉ có duy nhất một quả...

Một lần có nột bà lão đi ngang qua cây thị, thấy có quả thị ngon, bà mới nói :"Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ăn chứ bà không ngửi".


Gọi mãi, gọi mãi mà thị không rơi, bà mới dùng dép ném. Thấy quả thị đẹp, bà lão mang về nhà để ngắm hàng ngày.

Nhưng kỳ lạ làm sao, từ ngày có thị, mỗi lần bà lão đi ra khỏi nhà, khi quay về, nhà cửa lại bừa bãi, tan hoang như vừa có bão đi qua. Thậm chí, số thức ăn bà chuẩn bị trước khi đi đã không còn tí nào. Bà quyết rình được kẻ xấu. Rồi một ngày bà giả vờ đi ra khỏi nhà rồi sau đó quay lại, bà thấy trong quả thị có một người con gái xinh đẹp bước ra, gọi bạn đến nhà bà ... nhậu . Bà tức lắm, chạy vội lại xé tan vỏ thị.

Từ đó, Tấm ở lại với bà lão làm việc để trừ nợ tiền thức ăn, tiền điện thoại mà nàng đã dùng. Làng bà vốn là 1 khu nghỉ dưỡng nổi tiếng. Công việc của Tấm là tiếp viên, phục vụ khách hàng...

Lại nói về nhà vua. Từ ngày Cám về cung, nhà vua cảm thấy có điều gì lạ lạ. Vua sinh buồn phiền, ngày ngày dạo chơi khắp nơi cho khuây khoả. Một hôm, cả hoàng cung đi du lịch. Vua đi qua làng của bà già nọ. Bỗng nhiên, nhà vua nhìn thấy bóng một ai đó như vợ mình...


Vua liền gọi người con gái đó đến. Hai vợ chồng nhận ra nhau, mừng mừng tủi tủi. Tuy nhiên, vì bị vùi dập nhiều năm tháng, nhan sắc của Tấm đã trở nên tàn tệ, khiến cho nhiều người không nhận ra. Cám nhân cơ hội đó, nói rằng :"Chị Tấm của ta ngày xưa sức khỏe hơn người, là 1 người đàn bà lực điền, nếu bây giờ ngươi đấu lại ta thì ngươi chính là Tấm thật!". Thế là trận tỉ thí của 2 người diễn ra kịch liệt; Tấm được Bụt hiện lên giúp sức, còn Cám cũng thuê được vài hồn ma đến trợ lực...

Trận chiến đang đến lúc gay cấn. Bỗng, Tấm nghĩ ra 1 kế, nàng nói với Cám :"Ối! Đằng sau lưng Cám có phải là anh Bi rain không dzậy?". Vốn bản tính mê trai, Cám ngoái lại nhìn và...lãnh trọn 1 chiêu "giáng long thập bát chưởng" vào lưng. Thấy thế, bọn quân lính (bị Cám mua chuộc sẵn) nhất loạt xông lên, đều bị Tấm nhốt vào bóng nước...

Và thế là, phần thắng đã thuộc về Tấm. Nàng sung sướng nhận lại ngôi hoàng hậu. Và sau đó, tất nhiên, Cám và dì ghẻ bị nàng "ưu ái" đày đến 1 nơi hoang vu hẻo lánh làm nô lệ.

...Cuối cùng, sau bao gian khổ, nàng Tấm đã trở lại làm hoàng hậu. Cùng vua xậy dựng thế giới boom tươii đẹp như ngày hôm nay...

Sưu Tầm
avatar
tuthan_thuctu4444
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 131
Điểm thành tích : 366
Reputation : 1
Join date : 07/03/2009
Age : 22
Đến từ : Âm tà địa phủ

Xem lý lịch thành viên http://thcsdieutri.co.cc

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết